Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Chắp cánh ước mơ - báo Mẹ & Con chuyên đề Làm Mẹ số tăng kỳ 12/2009

(Tựa gốc: "Một tháng khuyến mãi ở Phong Vũ")



Lâu lắm rồi mới có dịp khuyến mãi lớn thế này. Cả tháng trời Phong Vũ(1) tấp nập người ra kẻ vào. Khách tranh thủ tậu về ôi thì đủ loại: dàn máy mới cứng, bộ cạc màn hình(2) chơi game “khủng”, hay đơn giản chỉ là chiếc ổ cứng di động bé bé xinh xinh dung lượng vài “ghi”(3)… Ngành máy tính này phát triển hơn cả tên lửa. Mới tháng rồi cái laptop kia còn là “đỉnh cao công nghệ”, được quảng cáo rầm rộ, đến hôm nay đã lỗi thời, vì một “đàn em” mới vừa “chào sân”. Người ta nói ai thích chạy theo công nghệ chỉ có nước lỗ. Vì mô – đen mới vừa ra, mô – đen cũ đã trượt giá thê thảm, có bán tống bán tháo cũng chẳng thu hồi nổi vốn.
Hôm nào nó cũng đạp xe đi học ngang qua cửa hàng này. Đang dịp khuyến mãi, nó thấy háo hức hệt như những kẻ đang gửi xe ùn ùn vào xem trong kia. Buổi trưa tan học về, nó tạt vào, dù không mua gì, chỉ đứng một mình ngắm nghía. Họ trưng bày các dòng sản phẩm trên bàn cho khách tha hồ thao tác, thử trải nghiệm cảm giác “lướt cùng thời đại”. Nó thích lắm, mân mê từng bàn phím, con chuột.
Đội nắng chang chang đạp xe về nhà, nó nghĩ tới bộ dàn vi tính xem ban nãy mà thèm thuồng. Cô nhân viên niềm nở giới thiệu với anh thanh niên đứng kế bên: đây là dàn máy với hệ thống đồ họa tiên tiến, dù để học tập, chơi game hay đơn thuần giải trí nghe nhạc xem phim đều có thể đáp ứng đầy đủ cho người dùng. Giọng cô hoạt bát, nhanh nhẹn, giải đáp mọi thắc mắc của vị khách còn đang lưỡng lự.
“Đang khuyến mãi nên anh mua sẽ được giảm giá, còn được tặng thêm linh kiện…”
Nó thích máy tính lắm. Cả tuần lớp mới có một tiết học vi tính. Lúc bạn bè còn mải nói chuyện, chơi game, nó chăm chú vừa nghe thầy giảng bài vừa gõ mổ cò lên bàn phím. Trầy trật, phím này lại lộn thành phím kia, mãi vẫn không gõ xong một dòng văn bản, lại phải xóa đi gõ lại. Chẳng sao, miễn được ngồi bên máy là vui rồi.
Ba nó lái xe ôm. Má bị bệnh chẳng may mất sớm. Hai cha con sống cùng nhau trong căn nhà ông bà để lại. Ba đi làm cả ngày, trưa tạt về nghỉ ngơi chở nó đi ăn cơm bụi. Chiều nó ở nhà học bài, nấu cơm chờ ba. Tối mịt ba mới về. Có khi nhậu xỉn quắc cần câu, mấy bác xe ôm phải dìu vào nhà. Thương thằng bé lội bộ một quãng dài đến trường, ba dành dụm sắm cho nó cái xe đạp cũ. Nó quý nhất cái xe đạp, dù cọc cạch, hay hư vặt, lúc tuột sên, lúc kẹt bánh…
Cô giáo phát sổ liên lạc về, khen: chăm, ngoan, hiền. Ba cười: hiền lành quá ra đời có mà khổ con à! Rồi lại xoa đầu: con trai học cho giỏi, sau này không phải giống như ba là được. Tài sản lớn của hai cha con là chiếc xe dream mua lại của người quen để ba đi làm. Cuối tuần nó phụ ba lấy xe ra rửa, trôi hết bùn đất bụi bặm, xe trông y như mới.
Nhoáng cái đã hết học kỳ một, cô giáo phát giấy mời họp phụ huynh. Chủ nhật đi họp mà tối thứ bảy ba lại nhậu say, sáng nó nhắc mới cuống cuồng cả lên. Đến lớp trễ, buổi họp đã gần xong. Ba chỉ loáng thoáng nghe được vài điều cô giáo nói, rồi thì phụ huynh đã cập rập ra về.
“Chú là phụ huynh em Vũ ạ?”
Ba gật gật đầu, dạ dạ vâng vâng. Kiểu này chuẩn bị nghe mắng vốn vì đi họp trễ đây.
“Vũ học khá và đều các môn, chú ạ. Riêng thầy dạy vi tính bảo là…”
Ôi mừng quá, cô giáo đang khen con trai mình. Ba tươi tỉnh, như đã giã rượu hẳn.
“… nếu em chịu khó rèn luyện nhiều hơn sẽ giỏi, vì em thích vi tính và có năng khiếu.”
Vi tính là gì nhỉ? Ba ớ người ra. Lâu nay chỉ nghe học toán học văn chứ có nghe vi tính bao giờ đâu. Ba dạ vâng, cảm ơn cô đã quan tâm cháu, các cháu nên người đều một tay thầy cô cả, xin phép cô tôi về.
Bọn trẻ bây giờ học nhiều thật, mới lớp 7 mà đã đủ thứ môn. Trên đường về chạy xe ba cứ trầm ngâm. Ba chạy ngang qua Phong Vũ, thấy người ra vào nườm nượp. Khiếp, họ bán gì mà đông thế không biết. Ba thấy từ “vi tính” ngay phía trên chữ Phong Vũ to đoàng. Tò mò, ba gửi xe, bước vào. Ngay cửa máy lạnh đã thốc vào mặt, mát rượi cả người.
“Bác cần gì ạ, đang có rất nhiều sản phẩm khuyến mãi rất hấp dẫn, mời bác xem…”
Cô nhân viên vồ vập săn đón, đưa cho tờ bờ - rồ - xua(4) giới thiệu sản phẩm. Ôi dào, thì ra là khuyến mãi. Nhưng ba cũng đi một vòng. Đúng là bán đủ thứ thật, toàn là máy móc, ra đây là vi tính vi tít. Cô giáo bảo thằng Vũ có năng khiếu, nó mà đi xem chắc thích lắm đây. Ba đi thêm vài vòng, hỏi thăm vài thứ nữa thì mỏi chân. Chỗ này rộng ghê, thôi về chiều còn đi làm.
Tối ba về sớm ăn cơm với nó. Ba mua con cá, hai cha con cùng làm đồ ăn. Bình thường nó nấu cơm, làm mấy món đơn giản như luộc rau, chiên trứng. Ba hôm nay trổ tài nấu canh chua đầu cá. Hồi đó má giống con, thích nhất là ăn canh chua. Ba vừa làm cá vừa kể chuyện. Má con nấu ăn cũng ngon, nhưng canh chua phải nhường cho ba làm.
“Sao vậy ba?”
“Vì canh chua ba nấu là số một mà!”
Ba phá lên cười, nó cũng toe toét cười theo.
“Sáng nay ba đi họp, cô giáo khen con quá trời, làm ba phổng mũi. Phải chi má còn sống chắc cũng tự hào về con trai ba lắm.”
Hai cha con ăn cơm, chan canh chua ngập bát, xì xụp. Ba nói làm nó nhớ má quá. Mỗi lần nhớ má, nó lấy tấm ảnh của má cất trong hộc tủ ra ngắm. Ba kể má hiền lắm, đẹp nữa. Má đẹp thiệt, nó ngắm bức ảnh, chắc không ai trên đời đẹp như má của nó hết. Má mất lúc nó còn nhỏ, hai ba tuổi gì đó. Trong ký ức của nó hình ảnh má hiện ra rồi lại biến mất, hệt như con nháy(5) trên màn hình máy tính. Giá mà nó lớn hơn một chút để cảm nhận được hết sự hiện diện của má ngày ấy.
“Vũ, con có thích máy vi tính không?”
Ba nhìn nó chăm chú. Nó hơi bất ngờ nhưng không muốn trả lời.
“Nếu con thích, ba con mình sẽ cùng đi mua.”
“Dạ thôi ba à. Máy vi tính mắc lắm, mà cũng không cần thiết nữa…”
“Sao không, con đang học mà. Thầy con nói phải rèn luyện thường xuyên mới giỏi được. Tuần sau ba chở con đi mua!”
Tối đó nó trằn trọc mãi không ngủ được. Chẳng phải vì nôn sang tuần sau được ba chở đi mua máy tính. Nó thương ba cả ngày dầm mưa dãi nắng, hứng bao nhiêu khói bụi ngoài đường lo cho nó ăn học đầy đủ. Ba nằm kế bên nó, cũng không ngủ được. Ba biết nó mơ ước có một cái máy tính lâu lắm rồi. Bữa nó đi học, ba dọn dẹp, thấy trên bàn tờ giấy to. Ba ngạc nhiên lắm. Tờ giấy được kẻ ô cẩn thận, trên mấy ô vuông ghi những ký tự nho nhỏ. Lúc đó ba chẳng thể nghĩ ra tờ giấy có ý nghĩa gì. Nhưng hôm nay, đi ngang qua dãy hàng máy tính ở Phong Vũ, ba mới hiểu. Đó là một bàn phím.
Thằng bé ngày nào cũng dùng cái bàn phím tự tạo ấy để gõ lốc cốc trên bàn cho thuộc mặt chữ. Bàn phím gì nhỉ, phải rồi: “QWERTY”(6), cô nhân viên ban sáng đã bảo với ba như thế. Mắt ba hoen đi.
Mấy ông bạn xe ôm bảo: thời đại này mà “mù” vi tính là “vứt”, cha nội ơi! Ừ thì đời tui là “vứt” rồi đó, nhưng mà tui nhất định phải sắm cho thằng Vũ nhà tui một cái máy tính. Mấy chả cười ha hả: vậy hả, ráng cày đi, máy tính mắc lắm đó chứ không có rẻ như mấy cuốc xe ôm của tụi mình đâu cha. Mắc tui cũng ráng cho thằng nhỏ học, không lẽ để nó gõ gõ trên cái bàn phím giấy hoài, tui chịu không có nổi.
Nhưng ba nghĩ đến trưa vẫn chưa biết làm sao. Mấy ổng nói cũng có lý. Cái máy tính bữa trước hỏi Phong Vũ họ bảo là cỡ năm triệu. Với nhiều người, năm triệu không là gì. Bằng chứng là ngày nào Phong Vũ cũng bán được hàng chục cái. Nhưng với ba, năm triệu không hề nhỏ. Để có tiền nuôi thằng bé ăn học, ba ráng chạy xe ôm từ sáng đến tối, dành dụm từng đồng. Má nó còn sống, chắc cũng muốn mình mua cho thằng nhỏ. Ba nhìn xuống cái xe. Cái xe này bán đi chắc cũng được một hai triệu, nhưng mà còn…
* * *
Ba và nó đi tới mấy vòng, xem hết máy này tới máy khác. Phong Vũ nhiều đồ ghê ha con. Nó dạ dạ, tay chạm lên bàn phím, thích thú. Đầu hai thứ tóc, ba tù mù với mấy đống đồ điện tử này. Nhưng nhìn tay nó thoăn thoắt trên bàn phím thật, ba mừng lắm.
“Ba ơi sao xe ba sửa lâu vậy?”
“Ờ, xe bị hư mà con. Ba phải gửi người ta sửa mấy ngày mới xong lận…”
“Vậy mấy bữa nữa làm sao ba đi làm.”
“Thì ba ở nhà mấy bữa rồi đi đâu có sao. Con lựa cái nào đi rồi mình ra tính tiền.”
Ba chở nó bằng chiếc xe đạp cọc cạch tới đây.
“Bữa nay là ngày cuối cùng của tháng khuyến mãi, qua tháng sau thì các sản phẩm không còn giảm giá nữa nên cửa hàng hơi đông, bác và em thông cảm…”
Cô nhân viên giải thích khi khách phải chờ lâu. Nó lựa xong rồi, giờ còn tính tiền mà mãi vẫn chưa đến lượt.
Ba run run đếm từng đồng đưa cho người ta. Trả tiền xong xuôi, hai cha con lấy máy rồi ra về.
* * *
“Máy xài tốt không con?”
“Dạ tốt ạ.”
Nó gõ lóc cóc, dù vẫn còn chậm. Ba xoa đầu nó. Má nó ơi, thằng Vũ đã có máy tính để học rồi đó.
Ba vào phòng, cất cuốn sổ tiết kiệm. Hồi hôm ba chạy xe, mải nghĩ ngợi làm sao mà tông nhầm cột điện bên đường. Cũng may nhảy ra kịp, người chỉ hơi xây xát, cái xe thì “dính chưởng”: cong bánh trước, gãy thắng, hư tùm lum chỗ khác, ba gửi người quen sửa một lần luôn.
Tiền tiết kiệm này má và ba để dành từ lâu, phòng những khi cần kíp. Ba triệu cho một máy tính với cấu hình trung bình. Thêm khuyến mãi là còn hai triệu rưỡi. Vũ ơi, ráng học nghen con. Mai này ra đời làm một người công dân tốt, có ích cho xã hội. Má con trên trời sẽ phù hộ cho con.
Đêm nay nó thấy má về, ôm nó vào lòng. Biết bao lần nó mong má, kể cho má nghe chuyện trường chuyện lớp, chuyện ba nhậu say về nhà nói mớ, gọi tên má suốt không thôi. Chuyện xe ba bị hư, đầu gối ba bị trầy phải bôi thuốc đỏ. Chuyện ba đến ngân hàng, rút tiền tiết kiệm để mua cho nó máy tính. Nó rưng rức, dụi vào lòng má thủ thỉ hết chuyện này sang chuyện khác. Má không nói gì hết, chỉ lắng nghe nó. Nó thiếp đi, má vuốt tóc, hôn lên trán nó rồi bay lên, bay xa, xa mãi…
Xe sửa xong, ba lại đi làm. Nó không còn gõ mổ cò như trước mà đã đánh được bàn phím với cả mười ngón tay. Hết lớp 7, nó vẫn là học sinh giỏi. Đạp xe ngang Phong Vũ, thỉnh thoảng nó tạt vào, ngắm nhìn, say sưa. Không chỉ để chơi game, giải trí, nghe nhạc xem phim, những cỗ máy tính còn là nguồn nuôi dưỡng cho một vài ước mơ bé nhỏ…
Và đó là chuyện xảy ra trong một tháng khuyến mãi ở Phong Vũ. ./.
Lưu Quang Minh – 9/2009

(1): cửa hàng Phong Vũ nằm trên đường Cách Mạng Tháng Tám giao với đường Nguyễn Thị Minh Khai chuyên bán máy tính và các linh kiện điện tử, khá nổi tiếng ở thành phố Hồ Chí Minh
(2): Card màn hình gắn rời dùng để tăng khả năng xử lý đồ họa cho máy tính
(3): gigabyte (GB), một trong các đơn vị đo dung lượng lưu giữ thông tin của ổ máy tính
(4): brochure: tờ rơi, sách mỏng in thông tin quảng cáo
(5): khi soạn thảo văn bản trên máy tính, dấu gạch thẳng đứng liên tục hiện ra rồi biến mất được gọi là con nháy
(6): bàn phím của máy tính được sắp xếp theo một trật tự riêng, thông dụng với 6 ký tự mở đầu là Q, W, E, R, T, Y, đây cũng là tên gọi chung của các loại bàn phím hiện nay

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Gỏi khô bò VS* McDonald’s


Lao Động Cuối tuần số 51 Ngày 20/12/2009 Cập nhật: 12:25 AM, 20/12/2009


Minh họa của họa sĩ Đỗ Phấn.
(LĐCT) - Hôm rồi “chat” với em trên mạng, bâng quơ chị nhắc món khoái khẩu hai chị em vẫn hay nhâm nhi từ hồi bé tý. Chị bảo hè này về, nhất định phải chở em ra công viên Lê Văn Tám, “xực” gỏi khô bò cho đến chán mới thôi. Em chỉ ậm ừ cho qua.
Chị em mình hơn kém nhau năm tuổi. Năm lớp mười hai chị nhận được học bổng, bay vèo qua nửa vòng trái đất dùi mài đèn sách nơi xứ người. Ngày tiễn chị ra sân bay em khóc sưng hết hai con mắt.
“Bé Na ở nhà phải ngoan, nghe lời bố mẹ. Hè chị lại về với em mà…”.
Nhưng hết hai cái hè chị ở lại bên ấy không về. Nơi ở mới, nhà mới, trường mới, bạn bè mới, ngay cả “bố mẹ” cũng mới nốt. Có quá nhiều điều chị cần phải làm quen. Mẹ chat với chị:


Vẫn là lối kể chuyện của Lưu Quang Minh, sinh 1988, với dấu ấn Internet đầu thế kỷ 21, mang tên: văn học mạng. Bản thân tứ truyện đã được lọc ra từ chuyện chị em gái “chát chít” về tình yêu, gửi trong kỷ niệm về món khô bò Nam Bộ Việt Nam “đấu” với món ăn nhanh Mỹ Mc Donald’s, và cũng là lựa chọn về hạnh phúc…Bằng nội lực riêng, Minh đã vượt lên những cây viết tuổi xanh, với văn phong “già trước tuổi” (tên truyện của Minh đoạt giải trang Web “Hội ngộ văn chương”), cùng một cốt cách “trẻ không vờ vĩnh”: Minh kể chuyện duyên dáng, đan xen mỉm cười ý nhị và không thiếu hồn nhiên.
Bạn đọc không lâu nữa sẽ được tiếp thu “Gia tài tuổi hai mươi” (tên tập truyện đầu đời gồm 20 truyện của Minh sắp xuất bản), với thiện cảm vốn đã dành cho cây bút trẻ này.
Tôi tin cái viết mới ấy của Minh, như muốn trình diện, lại như muốn giã biệt lối viết tuổi xanh của chính mình, sẽ là lựa chọn triết học khoẻ mạnh của một nhà văn trẻ quyết dấn thân vào văn chương truyện ngắn…

Nguyễn Thị Minh Thái

“Host family”(1) thế nào, có tốt không con?”.
“Rất tốt mẹ ạ. Dad và Mom (cha, mẹ. BT) thương con lắm. Họ không con cái, nhà chỉ có ba người và một chú chó. Nói chung là rất thoải mái, tuyệt!”
Hè chị đi dã ngoại với lớp, đến Disneyland. Chị bảo giá mà em có mặt ở đó, thế nào cũng chết mê.
“Chị ơi, về đạp xe chở em đi ăn gỏi khô bò đi. Ở ngay trước cổng công viên Lê Văn Tám đó chị nhớ không…”.
Từ cuối năm lớp chín, nhờ bạn bè rủ rê chị đã biết đến món gỏi ngon “chảy nước miếng”. Nổi tiếng thế mà ra trước cổng công viên trên đường Hai Bà Trưng, mới ngỡ ngàng chẳng hề có quán xá nào hết. Từ bên này ngồi dưới gốc cây, nhìn qua bên kia đường xe cộ bon chen tấp nập chỉ thấy mỗi một xe hàng nhỏ. Ấy vậy mà ai ăn rồi cũng “ghiền” luôn, có dịp phải quay lại gọi thêm dĩa nữa.
Chị cũng thế và em cũng thế. Lần đầu dắt em đi ăn, em cứ xuýt xoa: “Ngon quá chị ơi, ngon quá chị ơi!”. Chắc vì là món ăn vặt nên phải ngồi vỉa hè ăn mới thích. Khách đến cứ lựa một chỗ mát, lót tờ giấy, tấm nhựa ngồi bệt xuống. Tự khắc có “nhân viên” tới cho hai chị em gọi món. Gọi xong cô “nhân viên” tất tả chạy qua bên kia đường, một lúc sau lại thấy tất tả chạy sang bên này, tay cầm hai dĩa gỏi “mới ra lò” thơm phức.
Gỏi ngon là nhờ cách pha chế nước mắm chanh chua ngọt rất đặt biệt. Từ sợi đu đủ xanh giòn giòn sần sật, miếng khô bò ướp gia vị thơm dai cho đến cọng rau quế, rau thơm, nhúm hột đậu phộng bùi bùi vàng ruộm và tương ớt, tất cả hoà trộn với nhau thành một món ngon nổi tiếng người mê ăn vặt ở Sài Gòn đều biết.
“Bên này không có gỏi khô bò nhưng có món hamburger của McDonald’s(2) cũng ngon lắm, bé Na”.
“Dạ, mà em muốn chị về đi ăn gỏi với em cơ. Chị ơi, hè này chị về nha chị!”.
Từ ngày chị đi, ở nhà vắng vẻ, em cứ thui thủi một mình. Mẹ bảo chị qua bên ấy còn bỡ ngỡ nhiều thứ lắm, phải vừa học tiếng vừa học văn hoá, rất mệt. Cũng may chị vốn sẵn thông minh, học đâu thuộc đấy, lại lanh lẹ hoạt bát, nên mẹ cũng yên tâm phần nào.
“Hè bên ấy trường tổ chức nhiều hoạt động, chị con hoà nhập được nhanh, có thêm bạn mới, gửi mail về cứ tíu tít…”.
Mẹ đọc xong mail của chị, vui lắm.
Nhưng em thì không.
Cả ba tháng hè em không hề được nghỉ hè đúng nghĩa. Lên lớp chín, phải thi chuyển cấp nên bố mẹ cho em đi học thêm khắp nơi. Môn nào cũng khó, cũng quan trọng, không học thì không giỏi được. Em mệt lắm, học từ sáng đến chiều, từ chiều đến tối. Ăn cơm tắm rửa xong lại mở vở ôn bài. Nhiều lúc ước gì có chị ở nhà, chở em đi học rồi tạt qua công viên Lê Văn Tám nhâm nhi một dĩa gỏi thôi. Hè như vậy với em là vui lắm rồi.
Và em cũng vào được lớp mười, trường chuyên lớp chọn cho bố mẹ tự hào nở mày nở mặt, mọi người đều khen: “Nhà anh chị mỗi hai cô con gái mà đứa nào cũng giỏi, thích thật đấy. Chẳng bù cho ông kễnh nhà tôi…”.
“Chị ơi, hè chị về với em nhé. Em nhớ chị lắm…”.
“Không được đâu bé Na. Bài vở chị nhiều, chị còn tham gia các hoạt động tình nguyện nữa. À, mà có chuyện này vui lắm, chị có “boyfriend” rồi nhé em!”.
Boyfriend là bạn trai ấy ạ? Hay là bạn là con trai? Hay là người yêu?
Chị làm dấu hiệu đỏ mặt trên màn hình chat. Chị có người yêu rồi, cô em ngốc nghếch ơi!
Mẹ bảo tên anh ấy là Mai-cồ phiên âm ra tiếng Việt. Anh Mai-cồ lớn hơn chị ba tuổi, đang là sinh viên. Chị và anh quen nhau ở một tiệm ăn nhanh McDonald’s.
“Ở Việt Nam chưa thấy McDonald’s đúng không bé Na, bên này cứ đi một đoạn là thấy một cửa hàng lừng lững đóng đô…”.
Lưu Quang Minh

Sinh 18.5.1988

Hiện là sinh viên khoa Mỹ thuật công nghiệp ĐH Tôn Đức Thắng TPHCM

Chị kể rất nhiều về anh Mai-cồ, về lần đầu hai người gặp gỡ. Từ lúc nào chị ghiền luôn cái món hamburger McDonald’s, như ngày xưa hai chị em ghiền gỏi khô bò. Hôm ấy anh Mai-cồ bưng khay đồ ăn ra chỗ ngồi, đi đứng thế nào va phải chị, đồ ăn rớt xuống, khoai tây chiên, nước ngọt văng tung toé. Anh Mai-cồ lúng túng, xin lỗi rối rít. Chị bực bội lắm, muốn mắng cho ảnh một trận tơi bời mới thôi. Nhưng thấy anh chàng mắt xanh mũi lõ điển trai ra vẻ hối lỗi, đỏ mặt tía tai đến là buồn cười, chị chấp nhận lời mời đi ăn “chuộc lỗi” của anh.

“Giống trong phim quá ha bé Na. Đến giờ chị vẫn còn không tin được luôn đó”.

Vậy là chị đã có bạn trai. Chị cũng mê món hamburger McDonald’s thay cho gỏi khô bò bên lề công viên Lê Văn Tám hôm nào. Em thấy một nỗi buồn vô hạn tự dưng nơi đâu trào đến ào ạt, ào ạt.
Chị về thật, cùng Mai-cồ, không phải hè mà vào Tết âm lịch. Chị về, đáng ra em phải vừa mong vừa mừng, háo hức lắm, thế mà… Em nhốt mình trong phòng, ghét gặp chị, gặp “anh rể tương lai”. Từ ngày lên cấp ba, sức học của em đuối hẳn, không theo kịp bạn bè, bài thầy cô giảng chẳng vào. Bố mẹ vẫn bảo em phải cố gắng, noi gương chị con đấy. Nhưng bố mẹ đâu có hiểu cái giá của trường chuyên lớp chọn. Em thích đọc văn, thích vẽ tranh, bài vở lại chỉ toàn những con số, công thức toán học đau cả đầu. Chị ở đâu những lúc em rất cần một người để tâm sự, sẻ chia?
“Chị vào được không, bé Na?”.
Gõ cửa phòng mãi không thấy em trả lời, chị cứ vào.
“Chị về em không vui à. Đi nào, mình đi ăn gỏi khô bò đi, chị thèm quá em gái ngoan của chị!”.
Đến lúc này em mới bật khóc oà. Em nhớ chị lắm, em tưởng chị quên rồi…

* * *

Đám cưới chị đến một cách chóng vánh. Ngày cưới trông chị đẹp rạng rỡ như một thiên thần. Nhà anh Mai-cồ rất khá giả, bố mẹ anh cũng bay về Việt Nam để hai gia đình gặp nhau, bàn chuyện tổ chức cho đúng phong tục.
“Bố mẹ Mai-cồ cũng quý chị. Chị hạnh phúc lắm em ạ”.
Chị vui em cũng vui lây, dù đôi lúc chợm nghĩ cảnh chị em xa cách mỗi người nửa vòng trái đất, ít dịp gặp gỡ.
“Lễ,Tết chị và anh lại về mà em gái…”.
Họ hàng ai cũng khen nhà này khéo kén rể, kiếm ngay được một chàng tây cao ráo đẹp trai, vừa hiền vừa lễ phép. Bố mẹ càng nở mày nở mặt, thôi thì trời chỉ ban hai cô con gái, gả được cho rể tốt là quá mừng.
Trước ngày cưới ba mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Mẹ có mỗi hai con, giờ một đứa lấy chồng xa xứ rồi… Có dịp là con về với mẹ và em, mẹ cứ yên tâm mẹ nhé… Chị ơi, hay là chị ở lại với em đi, mai này chị đi rồi, ai cùng em đi mua sắm, cùng em tâm sự suốt đêm, rồi đi ăn quà vặt, nhất là món gỏi khô bò… Chị ơi!
Bên lề công viên vẫn thế, chớp mắt như mới chỉ vừa hôm qua. Hai chị em tìm một chỗ mát ngồi xuống, vẫy tay gọi hai dĩa gỏi một thời.
“Thời gian trôi nhanh quá bé Na nhỉ, em gái chị giờ đã ra dáng thiếu nữ rồi. Nhớ ngày nào chị còn đèo em sau lưng, chiều nắng nôi bụi bặm vẫn đạp xe ra đây ăn gỏi cho bằng được…”.
Em nhớ chứ, nhớ như in những ngày hè ấy. Năm đó em vẫn còn là một cô nhóc tinh nghịch tóc thắt bím hai bên. Chị thi vào lớp mười, kết quả cao, nên hè hai chị em được bố mẹ thưởng cho một chuyến đi Nha Trang dài ngày. Hai chị em thích lắm, tắm biển nhiều đến nỗi về đứa nào đứa nấy đen ngòm, còn bị lột da, khuya nằm ngủ lưng rát ơi là rát, lại mở đèn nói chuyện khúc khích cả đêm, đến khi mẹ vào mắng cho hai đứa một trận mới chịu đắp chăn đi ngủ.
Gỏi ra rồi kìa chị. Em biết đấy, gỏi vốn là món bình dân, thành phần toàn là những món dân dã, dễ tìm. Nhưng những món thế này chỉ ở Việt Nam mình mới có, bên ấy có thèm nhỏ dãi cũng chẳng ăn được, mà tìm được cũng rất khó gọi là ngon. Nên ở bển theo chị nó sẽ phải là mắc lắm, mắc vô cùng…
Hai chị em nhâm nhi ngon lành từng sợi đu đủ xanh, lát khô bò. So với McDonald’s thì thế nào hả chị? Nếu cho hai món thi đấu với nhau, món nào sẽ thắng?
Chị bật cười vì câu hỏi lạ lùng của em. Nụ cười trong như bầu trời xanh ngắt bên trên vòm cây xòe tán rộng sum sê.
Hai năm sau em đã là cô sinh viên đại học. Chị cùng anh rể đưa cháu trai bay về cho bố mẹ ẵm bồng. Được làm ông bà ngoại, bố mẹ sướng lắm. Thằng bé kháu khỉnh xinh xẻo, bố hay gọi yêu là “cục vàng của ngoại”.
“Em lên chức “dì” lâu rồi, mà đã có anh nào chưa thế?”.
“Chị em mình đi ăn gỏi đi, em kể cho chị nghe!”.
Vừa ngồi ăn em và chị vừa tâm sự: “Chàng của em cũng học về mỹ thuật. Ban đầu mẹ không thích, giống hệt ngày trước không thích em thi đại học để mà trở thành người vẽ vời lung tung. Nhưng biết sao được, em không giống chị, chẳng có duyên với con số và các phương trình. Em chỉ muốn tự tay mình thiết kế những tà áo dài tôn lên vẻ đẹp của người Việt Nam. Cũng như chị từng nói về món gỏi khô bò, áo dài chỉ đậm đà hồn Việt ở quê hương mình. Nếu là nơi khác tìm được cái giá sẽ phải là rất mắc, mắc lắm luôn… chị nhỉ”.
Chị gật đầu: “Em nói đúng. Em à, em yêu ai, quyết định gắn bó với ai là hoàn toàn ở em. Em cứ sống thật với em, với mọi người, thì hạnh phúc chắc chắn sẽ gõ cửa”.
Em cười mỉm chi.
“Sao cái món gỏi khô bò này ngon thế em!” - chị tấm tắc.
“Ngon hơn McDonald’s của chị không?”.
“Lại tính cho hai chúng nó VS* với nhau à, cô em. Chị bảo này, ăn bao nhiêu cái bánh hamburger béo ngậy cũng không bằng được một dĩa gỏi khô bò đâu, dù bên ấy họ sẽ đánh giá món này: rất ít calories(3), không nhiều giá trị dinh dưỡng”.

Đâu cần chị bảo, ai mà chẳng biết câu trả lời!

11.2009
* VS: viết tắt của versus, tiếng Anh nghĩa là đối kháng, đấu với nhau.

(1) Host family: Du học sinh chưa đủ 18 tuổi không có thân nhân, không ở nội trú thường được trường sắp xếp đến ở trong một gia đình người bản xứ gọi là Host family như một ngôi nhà thứ hai với đầy đủ bố, mẹ nuôi.

(2) McDonald’s: Thương hiệu ăn nhanh nổi tiếng thế giới của Mỹ với món hamburger.

(3) Calories: Calo, đơn vị đo năng lượng, dinh dưỡng của thực phẩm.

Truyện ngắn của Lưu Quang Minh
Nguồn: http://www.laodong.com.vn/Home/Goi-kho-bo-VS-McDonalds/200912/167617.laodong
http://www.laodong.com.vn/Home/Goi-kho-bo-VS-McDonalds/200912/167617/Trang-2.laodong